驾幸聚景晚归有旨,次日歇泊

宋代 杨万里
身在长安梦故山,故山未去且长安。 落红满地莫教扫,新绿隔墙聊借看。 竹叶劝人行乐事,榴花为我遣春寒。 赐休又得明朝睡,不问三竿与两竿。
shēn zài cháng ān mèng shān   shān wèi qiě cháng ān  
luò hóng mǎn jiào sǎo   xīn 绿 qiáng liáo jiè kàn  
zhú quàn rén xíng shì   liú huā wèi qiǎn chūn hán  
xiū yòu míng cháo shuì   wèn sān gān 竿 liǎng gān 竿