甲午孟夏祝公辅道过山中遂偕如上饶赴孟史君

宋代 黎廷瑞
南山有田不归种,大瓠濩落无所用。 遂令沉沉走长江,万里艰危忆君共。 尝疑公佩延平剑,引得九渊龙子閧。 雁汊渡头鏖北风,真是脱身人鮓瓮。 当时意气杯溟渤,笑杀篙师穷欲恸。 千金之子不垂堂,默坐沉思还自痛。 归来结屋万山中,手植桃花欲成洞。 敲门者谁吾故人,色笔荧荧如彩凤。 连宵剧谈山月落,一浣胸中尘土空。 忻然共驾赴幽期,满路薰风入吟讽。 万村孤馆明且洁,浴罢桃笙玉壶冻。 神君谒帝愁昼热,夜半骑{左马右京}不施鞚。 偷決银河灌火轮,玄化阴机神簸弄。 小溪如线不自容,更奈乱流趋者众。 划尔掀波似转雷,居然入室如流汞。 须臾便恐化桑田,咫尺还忧没茅栋。 绝怜榻上闹蛙黾,安得天边明螮蝀。 午楼欹枕听涛声,唤醒六年淮海梦。 青山淡淡坐神驰,白鹭悠悠空目送。 明朝水退得新晴,两鸟故应天所纵。 乃知处险自有道,一静可以该百动。 横石断桥沙迳曲,苍藤翠木烟霏重。 小车穿壁我徐行,瘦蹇涉流君自控。 狂游满眼惊俗辈,疲役回头惭仆从。 倩谁写作山行图,持似衡湖作清供。
nán shān yǒu tián guī zhǒng   huò luò suǒ yòng
suì lìng chén chén zǒu cháng jiāng   wàn jiān wēi jūn gòng
cháng gōng pèi yán píng jiàn   yǐn de jiǔ yuān lóng zi hòng
yàn chà tóu áo běi fēng   zhēn shi tuō shēn rén zhǎ wèng
dāng shí bēi míng   xiào shā gāo shī qióng tòng
qiān jīn zhī chuí táng   zuò chén hái tòng
guī lái jié wàn shān zhōng   shǒu zhí táo huā chéng dòng
qiāo mén zhě shuí rén   yíng yíng cǎi fèng
lián xiāo tán shān yuè luò   huàn xiōng zhōng chén kōng
xīn rán gòng jià yōu   mǎn xūn fēng yín fěng
wàn cūn guǎn míng qiě jié   táo shēng dòng
shén jūn chóu zhòu   bàn   { zuǒ yòu jīng   } shī kòng
tōu jué yín guàn huǒ lún   xuán huà yīn shén nòng
xiǎo xiàn 线 róng   gèng nài luàn liú zhě zhòng
huà ěr xiān shì zhuǎn léi   rán shì liú gǒng
biàn 便 kǒng huà sāng tián   zhǐ chǐ hái yōu méi máo dòng
jué lián shàng nào miǎn   ān tiān biān míng dōng
lóu zhěn tīng tāo shēng   huàn xǐng liù nián huái hǎi mèng
qīng shān dàn dàn zuò shén chí   bái yōu yōu kōng sòng
míng cháo shuǐ tuì 退 xīn qíng   liǎng niǎo yìng tiān suǒ zòng
nǎi zhī chù xiǎn yǒu dào   jìng gāi bǎi dòng
héng shí duàn qiáo shā jìng   cāng téng cuì yān fēi zhòng
xiǎo chē chuān 穿 xíng   shòu jiǎn shè liú jūn kòng
kuáng yóu mǎn yǎn jīng bèi   huí tóu cán cóng
qiàn shuí xiě zuò shān xíng   chí shì héng zuò qīng gòng