家食遇歉有饭不足之忧妻孥

宋代 王十朋
渊明事高尚,瓶中缺储粟。鲁公凛名节,乞米给饘粥。 广文富才名,官冷饭不足。少陵老风骚,橡栗拾山谷。 嗟予何为者,处世真碌碌。谋生一何拙,甔石无储蓄。 三年两去国,囊橐罄水陆。还家索租苗,不了腊与伏。 前秋遭飓风,摧折数间屋。今年丁大侵破甑尘可掬。 绝粮瘦百指,告籴走群仆。乡邻苟不救,定恐填沟渎。 家藏千卷书,父子忍饥读。一字不堪煮,何以充我腹。 细君笑谓我,子命难食肉。去岁官台省,侥倖食君禄。 有口不三缄,月奏知几牍。圣主倘不容,宁免远窜逐。 归来固已幸,富贵非尔福。东皋二顷田,得雨尚可谷。 子耕我当耘,固穷待秋熟。
yuān míng shì gāo shàng   píng zhōng quē chǔ gōng lǐn míng jié   gěi zhān zhōu    
guǎng 广 wén cái míng   guān lěng fàn shǎo líng lǎo fēng sāo xiàng   shí shān    
jiē wéi zhě   chǔ shì zhēn móu shēng zhuō dān   shí chǔ    
sān nián liǎng guó   náng tuó qìng shuǐ huán jiā suǒ miáo   liǎo    
qián qiū zāo fēng   cuī shé shù jiān jīn nián dīng qīn zèng chén    
jué liáng shòu bǎi zhǐ   gào zǒu qún xiāng lín gǒu jiù dìng   kǒng tián gōu    
jiā cáng qiān juǎn shū   rěn kān zhǔ   chōng    
jūn xiào wèi   zi mìng nán shí ròu suì guān tái shěng jiǎo   xìng shí jūn    
yǒu kǒu sān jiān   yuè zòu zhī shèng zhǔ tǎng róng níng   miǎn yuǎn cuàn zhú    
guī lái xìng   guì fēi ěr dōng gāo èr qǐng tián   shàng    
zi gēng dāng yún   qióng dài qiū shú