甲申除夕
整衣谁为拂征尘,满眼流离又见春。松柏有心含翠老,梦魂无间识愁新。
青山落日殊非昔,梅蕊凝香独向人。结习难忘仍顾影,却悲江海著余身。
zhěng
整
yī
衣
shuí
谁
wèi
为
fú
拂
zhēng
征
chén
尘
,
mǎn
满
yǎn
眼
liú
流
lí
离
yòu
又
jiàn
见
chūn
春
。
。
sōng
松
bǎi
柏
yǒu
有
xīn
心
hán
含
cuì
翠
lǎo
老
,
mèng
梦
hún
魂
wú
无
jiàn
间
shí
识
chóu
愁
xīn
新
。
。
qīng
青
shān
山
luò
落
rì
日
shū
殊
fēi
非
xī
昔
,
méi
梅
ruǐ
蕊
níng
凝
xiāng
香
dú
独
xiàng
向
rén
人
。
。
jié
结
xí
习
nán
难
wàng
忘
réng
仍
gù
顾
yǐng
影
,
què
却
bēi
悲
jiāng
江
hǎi
海
zhù
著
yú
余
shēn
身
。
。