假山

唐代 齐己
匡庐久别离,积翠杳天涯。静室曾图峭,幽亭复创奇。 典衣酬土价,择日运工时。信手成重叠,随心作蔽亏。 根盘惊院窄,顶耸讶檐卑。镇地那言重,当轩未厌危。 巨灵何忍擘,秦政肯轻移。晚觉莎烟触,寒闻竹籁吹。 蓝灰澄古色,泥水合凝滋。引看僧来数,牵吟客散迟。 九华浑仿佛,五老颇参差。蛛网藤萝挂,春霖瀑布垂。 加添双石笋,映带小莲池。旧说雷居士,曾闻远大师。 红霞中结社,白壁上题诗。顾此诚徒尔,劳心是妄为。 经营惭培塿,赏玩愧童儿。会入千峰去,闲踪任属谁。
kuāng jiǔ bié   cuì yǎo tiān jìng shì céng qiào   yōu tíng chuàng
diǎn chóu jià   yùn gōng shí xìn shǒu chéng chóng dié   suí xīn zuò kuī
gēn pán jīng yuàn zhǎi   dǐng sǒng yán bēi zhèn yán zhòng   dāng xuān wèi yàn wēi
líng rěn bāi   qín zhèng kěn qīng wǎn jué shā yān chù   hán wén zhú lài chuī
lán huī chéng   shuǐ níng yǐn kàn sēng lái shù   qiān yín sàn chí
jiǔ huá hún fǎng 仿   lǎo cēn zhū wǎng téng luó guà   chūn lín chuí
jiā tiān shuāng shí sǔn   yìng dài xiǎo lián chí jiù shuō léi shì   céng wén yuǎn shī
hóng xiá zhōng jié shè   bái shàng shī chéng ěr   láo xīn shì wàng wéi
jīng yíng cán péi lǒu   shǎng wán kuì tóng ér huì qiān fēng   xián zōng rèn shǔ shuí