佳人

明代 释函可
佳人年十八,生长自皇都。结发嫁远人,谓是终身夫。 鸡狗亦相将,任逐东西徂。西行过洞庭,东窜寓穹庐。 岂料一朝饿,顾盼及妾躯。夫饿妾亦死,妾卖夫得苏。 掩袂请速行,东邻有积储。红颜贱如土,斗粟贵如珠。 但得前夫饱,焉顾后夫痡。夫痡齿复落,猛虎踞庭除。 十日不相容,苦勒解罗襦。解襦兼解袒,赤身哭向隅。 不愿新人妾,宁愿旧人奴。旧人与新人,仓皇走道途。 少小学刺绣,光绫三尺馀。上有双蝴蝶,下有比目鱼。 只今拭枯眼,一片血模糊。父母若早知,不如弃沟渠。
jiā rén nián shí   shēng zhǎng huáng dōu jié jià yuǎn rén wèi   shì zhōng shēn    
gǒu xiāng jiāng   rèn zhú dōng 西 xíng 西 guò dòng tíng dōng   cuàn qióng    
liào zhāo è 饿   pàn qiè è qiè 饿 qiè   mài    
yǎn mèi qǐng xíng   dōng lín yǒu chǔ hóng yán jiàn dǒu   guì zhū    
dàn qián bǎo   yān hòu chǐ 齿 luò měng   tíng chú    
shí xiāng róng   lēi jiě luó jiě jiān jiě tǎn chì   shēn xiàng    
yuàn xīn rén qiè   nìng yuàn jiù rén jiù rén xīn rén cāng   huáng zǒu dào    
shào xiǎo xué xiù   guāng líng sān chǐ shàng yǒu shuāng dié xià   yǒu    
zhī jīn shì yǎn   piàn xuè ruò zǎo zhī   gōu