角招 其一

元代 邵亨贞
梦云杳。东风外,画阑倚遍寒峭。小梅春正好。护忆故园,花满林沼。 天荒地老。但暗惜、王孙芳草。鹤发仙翁洞里,为分得一枝来,便迎人索笑。 窗晓。冷香窈霭,幽情雅澹,不减孤山道。旧愁浑欲扫。 却明朝、新愁萦绕。何郎易恼。且约住、伤春怀抱。彩笔风流未少。 更何日、玉箫吹,金尊倒。
mèng yún yǎo dōng fēng wài huà   lán biàn hán qiào xiǎo méi chūn zhèng hǎo yuán huā mǎn lín   zhǎo        
tiān huāng lǎo dàn àn wáng sūn fāng cǎo xiān wēng dòng wèi fēn de   zhī lái biàn yíng rén   suǒ 便 xiào        
chuāng xiǎo lěng xiāng yǎo ǎi yōu   qíng dàn   jiǎn shān dào jiù chóu hún sǎo      
què míng cháo xīn chóu yíng rào láng nǎo qiě yuē zhù shāng chūn huái bào cǎi fēng 怀 liú wèi shǎo            
gèng xiāo chuī jīn   zūn dào