角招

宋代 姜夔
吹香薄人。已而商卿归吴兴,予独来,则山横春烟,新柳被水,游人容与飞花中。怅然有怀,作此寄之。商卿善歌声,稍以儒雅缘饰。予每自度曲,吟洞箫,商卿辄歌而和之,极有山林缥缈之思。今予离忧,商卿一行作吏,殆无复此乐矣 为春瘦。何堪更绕西湖,尽是垂柳。自看烟外岫。记得与君,湖上携手。君归未久。早乱落、香红千亩。一叶凌波缥缈,过三十六离宫,遣游人回首。 犹有。画船障袖。青楼倚扇,相映人争秀。翠翘光欲溜。爱著宫黄,而今时候。伤春似旧。荡一点、春心如酒。写入吴丝自奏。问谁识,曲中心、花前友。
chuī xiāng báo rén ér shāng qīng guī xīng   lái   shān héng chūn yān   xīn liǔ bèi shuǐ   yóu rén róng fēi huā zhōng chàng rán yǒu huái 怀   zuò zhī shāng qīng shàn shēng   shāo yuán shì měi   yín dòng xiāo   shāng qīng zhé ér zhī   yǒu shān lín piāo miǎo zhī jīn yōu   shāng qīng xíng zuò   dài
wèi chūn shòu kān gèng rào 西   jìn shì chuí liǔ kàn yān wài xiù de jūn   shàng xié shǒu jūn guī wèi jiǔ zǎo luàn luò xiāng hóng qiān líng piāo miǎo   guò sān shí liù gōng   qiǎn yóu rén huí shǒu
yóu yǒu huà chuán zhàng xiù qīng lóu shàn   xiāng yìng rén zhēng xiù cuì qiào guāng liū ài zhù gōng huáng   ér jīn shí hou shāng chūn shì jiù dàng diǎn chūn xīn jiǔ xiě zòu wèn shuí shí   zhōng xīn huā qián yǒu