交韵赵文鼎雨中

宋代 韩元吉
老病幽栖不厌閒,未须消息梦长安。 一春意淡连墙竹,终日清香小槛兰。 红蕊便惊风里尽,青林犹惬雨中看。 故人诗卷从头读,似酌芳樽为解颜。
lǎo bìng yōu yàn xián   wèi xiāo xi mèng cháng ān  
chūn dàn lián qiáng zhú   zhōng qīng xiāng xiǎo kǎn lán  
hóng ruǐ biàn 便 jīng fēng jǐn   qīng lín yóu qiè zhōng kàn  
rén shī juàn cóng tóu   shì zhuó fāng zūn wèi jiě yán