交韵汉老弟假山

宋代 虞俦
庭空吏散无公事,一枕清风供午睡。 列仙之陬渺何许,化蝶翩翩可坐致。 梦中意行不识路,神前那有车乘坠。 立壁延缘萝蔓绿,滑径行视莓苔翠。 南游忽到九疑峰,竹痕班班湘娥泪。 箫韶声断苍梧云,石上虚馀千古意。 回镳斜经少昊墟,阆风县圃穷幽邃。 昆仑铜柱高隐天,河流九曲东南被。 高掌远蹠得我惊,二华巨灵留贔屭。 三拓却转问勾芒,首冠连鳌谁所置。 蓬莱浪自弱水隔,挽仰之间兴已寄。 传闻有枣大如瓜,一笑安期方指示。 恶风骤起吹船回,未悟此身在平地。 咚咚衙鼓忽惊觉,起业恰见群儿戏。 叠石亭前作假山,列嶂层峰生诡异。 有如中怒互拏攫,或似画眉相妩媚。 神獒狮子岂其朋,伏虎卧驼非若类。 珠屏九折地不惜,西柱一峰天所弃。 眼中乍见已堪赏,梦里曾游俱可志。 连筒灌水瀑泉飞,薄岸临坻盘石岿。 瓦盘拳石养菖蒲,小有仇池今见二。 乃知仙境只人间,跬步不移千里至。 向来封国在槐枝,我今此梦真相似。 要知万事孰非梦,何物世间能久嗜。 有人夜半欲移舟,读我此诗宁不愧。
tíng kōng sàn gōng shì   zhěn qīng fēng gōng shuì  
liè xiān zhī zōu miǎo   huà dié piān piān zuò zhì  
mèng zhōng xíng shí   shén qián yǒu chē chéng zhuì  
yán yuán luó màn 绿   huá jìng xíng shì méi tái cuì  
nán yóu dào jiǔ fēng   zhú hén bān bān xiāng é lèi  
xiāo sháo shēng duàn cāng yún   shí shàng qiān  
huí biāo xié jīng shǎo hào   láng fēng xiàn qióng yōu suì  
kūn lún tóng zhù gāo yǐn tiān   liú jiǔ dōng nán bèi  
gāo zhǎng yuǎn zhí jīng   èr huá líng liú  
sān tuò què zhuǎn wèn gōu máng   shǒu guān lián áo shuí suǒ zhì  
péng lái làng ruò shuǐ   wǎn yǎng zhī jiān xīng  
chuán wén yǒu zǎo guā   xiào ān fāng zhǐ shì  
è fēng zhòu chuī chuán huí   wèi shēn zài píng  
dōng dong jīng jué   qià jiàn qún ér  
dié shí tíng qián zuò jiǎ shān   liè zhàng céng fēng shēng guǐ  
yǒu zhōng jué   huò shì huà méi xiāng mèi  
shén áo shī zi péng   tuó fēi ruò lèi  
zhū píng jiǔ zhé   西 zhù fēng tiān suǒ  
yǎn zhōng zhà jiàn kān shǎng   mèng céng yóu zhì  
lián tǒng guàn shuǐ quán fēi   báo àn lín chí pán shí kuī 岿  
pán quán shí yǎng chāng   xiǎo yǒu chóu chí jīn jiàn èr  
nǎi zhī xiān jìng zhǐ rén jiān   kuǐ qiān zhì  
xiàng lái fēng guó zài huái zhī   jīn mèng zhēn xiàng shì  
yào zhī wàn shì shú fēi mèng   shì jiān néng jiǔ shì  
yǒu rén bàn zhōu   shī níng kuì