郊行雨

宋代 潘牥
出郭忽数里,雨余秋意偏。 远山青入雾,野水白平田。 鹭立斜阳去,牛依古树眠。 不辞泥泞极,即此是丰年。
chū guō shù   qiū piān
yuǎn shān qīng   shuǐ bái píng tián
xié yáng   niú shù mián
nìng   shì fēng nián