郊行

宋代 徐元杰
百花只被一晴催,一出郊行花尽开。 携杖奚奴趁先去,路迷青草却回来。
bǎi huā zhǐ bèi qíng cuī   chū jiāo xíng huā jǐn kāi  
xié zhàng chèn xiān   qīng cǎo què huí lai