郊行

宋代 李含章
散步平郊草履轻,远心闲逐野云生。香飘小径花初落,水涨前溪雨乍晴。 僻地不须延客赏,病躯还复杖藜行。临风最爱黄鹂语,宛宛枝头四五声。
sàn píng jiāo cǎo qīng   yuǎn xīn xián zhú yún shēng xiāng piāo xiǎo jìng huā chū luò shuǐ   zhǎng qián zhà qíng    
yán shǎng   bìng hái zhàng xíng lín fēng zuì ài huáng wǎn   wǎn zhī tóu shēng