郊行

宋代 刘克庄
薄有西风意,郊行得自娱。 山晴全体出,树老半身枯。 林转亭方见,江侵路欲无。 何妨桥缆断,小(左舟右定)故堪呼。
báo yǒu 西 fēng   jiāo xíng
shān qíng quán chū   shù lǎo bàn shēn
lín zhuǎn tíng fāng jiàn   jiāng qīn
fáng qiáo lǎn duàn   xiǎo   zuǒ zhōu yòu dìng   kān