焦桐树

唐代 陈标
江上烹鱼采野樵,鸾枝摧折半曾烧。未经良匠材虽散, 待得知音尾已焦。若使琢磨徽白玉,便来风律轸青瑶。 还能万里传山水,三峡泉声岂寂寥。
jiāng shàng pēng cǎi qiáo   luán zhī cuī shé bàn céng shāo wèi jīng liáng jiàng cái suī sàn  
dài de zhī yīn wěi jiāo ruò shǐ 使 zhuó huī bái   biàn 便 lái fēng zhěn qīng yáo
hái néng wàn chuán shān shuǐ   sān xiá quán shēng liáo