教授颜端行出示所和老杜曲江章因次韵

宋代 王之道
清夜无眠想千古,一字茫然堕沙莽。 贤否纷纷固难数。楼头漏声寂不闻, 策策寒窗叶鸣雨。
qīng mián xiǎng qiān   máng rán duò shā mǎng
xián fǒu fēn fēn nán shù lóu tóu lòu shēng wén  
hán chuāng míng