胶山兰若幽胜予寓梁溪久而未之到闻翁士特携家居其间赋诗见意

宋代 李纲
闻道胶山寺,幽深过惠山。僧房穿窈窕,石溜落孱颜。 地僻车马绝,山空松桂环。钟声清霭外,刹影白云间。 旅泊君得计,飘流吾念还。时危暂安适,景胜且跻攀。 耿耿寸心赤,萧萧双鬓斑。抢攘悯瓯越,寂寞堕荆蛮。 风月三千首,轩裳五两纶。戎车伤浩荡,綵服羡斑斓。 天地旌麾满,江湖鸥鹭闲。何时共樽酒,世路正多艰。
wén dào jiāo shān   yōu shēn guò huì shān sēng fáng chuān yǎo 穿 tiǎo shí   liū luò chán yán    
chē jué   shān kōng sōng guì huán zhōng shēng qīng ǎi wài shā   yǐng bái yún jiān    
jūn   piāo liú niàn hái shí wēi zàn ān shì jǐng   shèng qiě pān    
gěng gěng cùn xīn chì   xiāo xiāo shuāng bìn bān chēng rǎng mǐn ōu yuè   duò jīng mán    
fēng yuè sān qiān shǒu   xuān cháng liǎng lún róng chē shāng hào dàng cǎi   xiàn bān lán    
tiān jīng huī mǎn   jiāng ōu xián shí gòng zūn jiǔ shì   zhèng duō jiān