鲛人曲

元代 杨维桢
鲛人居,钱塘湖。自从剑客过湖去,世人不识真仙儒。 灵丹掷湖水,湖水清如酤。江妃惜不得,贮在明月壶。 鲛人夜饮明月腴,夜光化作眼中珠。手擎莲叶盘一株,盘中走珠汞不如。 世人无仙意,波心荡漾青头凫。烹龙炮凤日日千金厨,何以洒君心热宁君躯。 洒君热,宁君躯,须饮鲛人明月珠。
jiāo rén   qián táng cóng jiàn guò shì   rén shí zhēn xiān    
líng dān zhì shuǐ   shuǐ qīng jiāng fēi zhù   zài míng yuè    
jiāo rén yǐn míng yuè   guāng huà zuò yǎn zhōng zhū shǒu qíng lián pán zhū pán   zhōng zǒu zhū gǒng    
shì rén xiān   xīn dàng yàng qīng tóu pēng lóng páo fèng qiān jīn chú   jūn xīn níng jūn    
jūn   níng jūn   yǐn jiāo rén míng yuè zhū