交難

宋代 范成大
美一人兮巖之扃,珮璧月兮間珠星。 歲既单兮不圭幣,路巉絶兮遠莫致。 稼石田兮长飢,誰與此兮蓺之。 藉予玉兮雙瑴,先予絺兮五兩。 不萬一兮當此,託长風兮寄想。 长風兮無旁,吾媒乏兮凤凰。 謂蘋若兮蒿艾,凤告予兮以不祥。 恐青女兮行秋,奄銷歇兮衆芳。 搴芳華兮玉蕤,將以遺兮所思。 玉蕤兮霜露,所思兮未知。
měi rén yán zhī jiōng   pèi yuè jiān zhū xīng
suì dān guī   chán jué yuǎn zhì
jià shí tián zhǎng   shuí zhī
shuāng jué   xiān chī liǎng
wàn dāng   tuō zhǎng fēng xiǎng
zhǎng fēng páng   méi fèng huáng
wèi píng ruò hāo ài   fèng gào xiáng
kǒng qīng xíng qiū   yǎn xiāo xiē zhòng fāng
qiān fāng huá ruí   jiāng suǒ
ruí shuāng   suǒ wèi zhī