脚冷

宋代 刘敞
践霜脚如脱,知我血气衰。况复齿牙落,鬓边亦有丝。 人生会当老,何计迟速为。但愿多美酒,忧来忽如遗。
jiàn shuāng jiǎo tuō   zhī xuè shuāi kuàng chǐ 齿 luò   bìn biān yǒu
rén shēng huì dāng lǎo   chí wèi dàn yuàn duō měi jiǔ   yōu lái