郊居秋晚五首 其五

宋代 赵蕃
霜雨飞何密,穷秋易作悲。长身竹孤瘦,短发草黄萎。 渐迩风霜迫,谁无裘褐思。向惟逃夏日,今已念朝曦。
shuāng fēi   qióng qiū zuò bēi cháng shēn zhú shòu duǎn   cǎo huáng wēi    
jiàn ěr fēng shuāng   shuí qiú xiàng wéi táo xià jīn   niàn cháo