郊居

宋代 陆游
郊居本宴如,触事自多感。 况当摇落时,云重天惨惨。 路穷非通途,地偏无远览。 残芜连古道,槁叶满幽坎。 老来厌了了,万事付黮闇。 地炉炽生柴,唤客烹荠糁。
jiāo běn yàn   chù shì duō gǎn  
kuàng dāng yáo luò shí   yún zhòng tiān cǎn cǎn  
qióng fēi tōng   piān yuǎn lǎn  
cán lián dào   gǎo mǎn yōu kǎn  
lǎo lái yàn liǎo liǎo   wàn shì dǎn àn  
chì shēng chái   huàn pēng sǎn