教坊歌儿

唐代 孟郊
十岁小小儿,能歌得朝天。六十孤老人,能诗独临川。 去年西京寺,众伶集讲筵。能嘶竹枝词,供养绳床禅。 能诗不如歌,怅望三百篇。
shí suì xiǎo xiǎo ér   néng cháo tiān liù shí lǎo rén   néng shī lín chuān
nián 西 jīng   zhòng líng jiǎng yán néng zhú zhī   gòng yǎng shéng chuáng chán
néng shī   chàng wàng sān bǎi piān