骄儿诗

唐代 李商隐
衮师我骄儿,美秀乃无匹。文葆未周晬,固已知六七。 四岁知名姓,眼不视梨栗。交朋颇窥观,谓是丹穴物。 前朝尚器貌,流品方第一。不然神仙姿,不尔燕鹤骨。 安得此相谓,欲慰衰朽质。青春妍和月,朋戏浑甥侄。 绕堂复穿林,沸若金鼎溢。门有长者来,造次请先出。 客前问所须,含意下吐实。归来学客面,e5败秉爷笏。 或谑张飞胡,或笑邓艾吃。豪鹰毛崱屴,猛马气佶傈。 截得青筼筜,骑走恣唐突。忽复学参军,按声唤苍鹘。 又复纱灯旁,稽首礼夜佛。仰鞭罥蛛网,俯首饮花蜜。 欲争蛱蝶轻,未谢柳絮疾。阶前逢阿姊,六甲颇输失。 凝走弄香奁,拔脱金屈戌。抱持多反侧,威怒不可律。 曲躬牵窗网,衉唾拭琴漆。有时看临书,挺立不动膝。 古锦请裁衣,玉轴亦欲乞。请爷书春胜,春胜宜春日。 芭蕉斜卷笺,辛夷低过笔。爷昔好读书,恳苦自著述。 憔悴欲四十,无肉畏蚤虱。儿慎勿学爷,读书求甲乙。 穰苴司马法,张良黄石术。便为帝王师,不假更纤悉。 况今西与北,羌戎正狂悖。诛赦两未成,将养如痼疾。 儿当速成大,探雏入虎穴。当为万户侯,勿守一经帙。
gǔn shī jiāo ér   měi xiù nǎi wén bǎo wèi zhōu zuì   zhī liù
suì zhī míng xìng   yǎn shì jiāo péng kuī guān   wèi shì dān xué
qián cháo shàng mào   liú pǐn fāng rán shén xiān 姿   ěr yàn
ān xiāng wèi   wèi shuāi xiǔ zhì qīng chūn yán yuè   péng hún shēng zhí
rào táng chuān 穿 lín   fèi ruò jīn dǐng mén yǒu zhǎng zhě lái   zào qǐng xiān chū
qián wèn suǒ   hán xià shí guī lái xué miàn     e   5 e5 bài bǐng
huò xuè zhāng fēi   huò xiào dèng ài chī háo yīng máo   měng
jié qīng yún dāng   zǒu táng xué cān jūn   àn shēng huàn cāng
yòu shā dēng páng   shǒu yǎng biān juàn zhū wǎng   shǒu yǐn huā
zhēng jiá dié qīng   wèi xiè liǔ jiē qián féng ā   liù jiǎ shū shī
níng zǒu nòng xiāng lián   tuō jīn bào chí duō fǎn   wēi
gōng qiān chuāng wǎng   tuò shì qín yǒu shí kàn lín shū   tǐng dòng
jǐn qǐng cái   zhóu qǐng shū chūn shèng   chūn shèng chūn
jiāo xié juǎn jiān   xīn guò hào shū   kěn zhù shù
qiáo cuì shí   ròu wèi zǎo shī ér shèn xué   shū qiú jiǎ
ráng   zhāng liáng huáng shí shù biàn 便 wèi wáng shī   jiǎ gèng xiān
kuàng jīn 西 běi   qiāng róng zhèng kuáng bèi zhū shè liǎng wèi chéng   jiāng yǎng
ér dāng chéng   tàn chú xué dāng wèi wàn hòu   shǒu jīng zhì