醮词

唐代 李衍
犬咬天关闭,彩童呼仙吏。一封红篆书,为奏尘寰事。 八极鳌柱倾,四溟龙鬣沸。长庚冷有芒,文曲淡无气。 乌轮不再中,黄沙瘗腥鬼。请帝命真官,临云启金匮。 方与清华宫,重正紫极位。旷古雨露恩,安得惜沾施。 生人血欲尽,搀抢无饱意。
quǎn yǎo tiān guān   cǎi tóng xiān fēng hóng zhuàn shū   wèi zòu chén huán shì
áo zhù qīng   míng lóng liè fèi cháng gēng lěng yǒu máng   wén dàn
lún zài zhōng   huáng shā xīng guǐ qǐng mìng zhēn guān   lín yún jīn guì
fāng qīng huá gōng   zhòng zhèng wèi kuàng ēn   ān zhān shī
shēng rén xuè jǐn   chān qiǎng bǎo