见子瞻粲字韵诗和答三人四返不困而愈崛奇辄

宋代 黄庭坚
元龙湖海二,毁誉略相半。 下床卧许君,上床自永叹。 丈夫属有念,人物非所玩。 坐令结欢客,化为烟雾散。 武功有大略,亦复寡朋伴。 咏歌思见之,长夜鸣曷旦。 东南望彭门,官道平如案。 简书束缚人,一水不能乱。 斯文媲秬鬯,可用圭瓒盥。 诚求活国医,何忍弃和缓。 开疆日百里,都内钱朽贯。 铭功甚俊伟,乃见儒生懦。 且当置是事,勿使冰作炭。 上帝群玉府,道家蓬莱馆。 曲肱夏簟寒,炙背冬屋暖。 只令文字垂,万世星斗粲。
yuán lóng hǎi èr   huǐ lüè xiāng bàn  
xià chuáng jūn   shàng chuáng yǒng tàn  
zhàng shǔ yǒu niàn   rén fēi suǒ wán  
zuò lìng jié huān   huà wèi yān sàn  
gōng yǒu lüè   guǎ péng bàn  
yǒng jiàn zhī   cháng míng dàn  
dōng nán wàng péng mén   guān dào píng àn  
jiǎn shū shù rén   shuǐ néng luàn  
wén chàng   yòng guī zàn guàn  
chéng qiú huó guó   rěn huǎn  
kāi jiāng bǎi   dōu nèi qián xiǔ guàn  
míng gōng shén jùn wěi   nǎi jiàn shēng nuò  
qiě dāng zhì shì shì   shǐ 使 bīng zuò tàn  
shàng qún   dào jiā péng lái guǎn  
gōng xià diàn hán   zhì bèi dōng nuǎn  
zhǐ lìng wén chuí   wàn shì xīng dǒu càn