见子瞻粲字韵诗和答三人四返不困而愈崛奇辄

宋代 黄庭坚
公才如洪河,灌注天下半。 风日未尝撄,昼夜圣所叹。 名世二十年,穷无歌舞玩。 入宫又见妒,徒友飞鸟散。 一饱事难谐,五车书作伴。 风雨暗楼台,鸡鸣自昏旦。 虽非锦绣赠,欲报青玉案。 文似离骚经,诗窥关雎乱。 贱生恨学晚,曾未奉巾盥。 昨蒙双鲤鱼,远托郑人缓。 风义薄秋天,神明还旧贯。 更磨荐祢墨,推挽起疲懦。 忽忽未嗣音,微阳归候炭。 仁风从东来,拭目望斋馆。 鸟声日日春,柳色弄晴暖。 漫有酒盈樽,何因见此粲。
gōng cái hóng   guàn zhù tiān xià bàn
fēng wèi cháng yīng   zhòu shèng suǒ tàn
míng shì èr shí nián   qióng wán
gōng yòu jiàn   yǒu fēi niǎo sàn
bǎo shì nán xié   chē shū zuò bàn
fēng àn lóu tái   míng hūn dàn
suī fēi jǐn xiù zèng   bào qīng àn
wén shì sāo jīng   shī kuī guān luàn
jiàn shēng hèn xué wǎn   céng wèi fèng jīn guàn
zuó méng shuāng   yuǎn tuō zhèng rén huǎn
fēng báo qiū tiān   shén míng hái jiù guàn
gèng jiàn   tuī wǎn nuò
wèi yīn   wēi yáng guī hòu tàn
rén fēng cóng dōng lái   shì wàng zhāi guǎn
niǎo shēng chūn   liǔ nòng qíng nuǎn
màn yǒu jiǔ yíng zūn   yīn jiàn càn