减字木兰花·人无常止

宋代 神颖
人无常止。暮四朝三时怒喜。怪雨嫌风。高耳皇天下听通。刚而使酒。骂坐灌夫忘客寿。魋若予何。夫子雍容语不多。
rén cháng zhǐ cháo sān shí guài xián fēng gāo ěr huáng tiān xià tīng tōng gāng ér shǐ 使 jiǔ zuò guàn wàng shòu 寿 tuí ruò yōng róng duō