减字木兰花·多情被恼

宋代 向滈
多情被恼。枉了东君无限巧。真个愁人。一片轻飞减却春。阑干凭暖。目断彩云肠也断。两岸青山。隐隐孤舟浪接天。
duō qíng bèi nǎo wǎng le dōng jūn xiàn qiǎo zhēn chóu rén piàn qīng fēi jiǎn què chūn lán gān píng nuǎn duàn cǎi yún cháng duàn liǎng àn qīng shān yǐn yǐn zhōu làng jiē tiān