减字木兰花

宋代 倪稱
超然远览。是我辈人方具眼。默想江湖。何处山川略得如。 凉秋最胜。万顷芙蕖盖明镜。更乞清诗。要见胸中一吐奇。
chāo rán yuǎn lǎn shì bèi rén fāng yǎn xiǎng jiāng chǔ shān chuān lüè
liáng qiū zuì shèng wàn qǐng gài míng jìng gèng qīng shī yào jiàn xiōng zhōng