减字木兰花

明代 汪洋
流风撩褥,荒梦离离谁可掬。剖夜灯昏,独驿尘车绿覆门。 哐啷声里,恍惚行人生到死。星野欹深,坐觅伤心没处寻。
liú fēng liāo   huāng mèng shuí pōu dēng hūn   chén 驿 chē 绿 mén    
kuāng lāng shēng   huǎng xíng rén shēng dào xīng shēn zuò   shāng xīn méi chù xún