减字木兰花

宋代 侯置
春酲拚却。鶗鴂一声花雨落。蜜炬红残。人在青罗步障间。 天公薄相。惯得柳绵高百丈。彩笔题诗。休诵骚人九辨词。
chūn chéng pàn què jué shēng huā luò hóng cán rén zài qīng luó zhàng jiān
tiān gōng báo xiāng guàn liǔ mián gāo bǎi zhàng cǎi shī xiū sòng sāo rén jiǔ biàn