减字木兰花

宋代 吴儆
此身已老。三径都荒长却扫。面目尘昏。怕着朝章揖贵人。难瞒明眼。只有青山堪作伴。触事心凉。无病何劳更觅方。
shēn lǎo sān jìng dōu huāng zhǎng què sǎo miàn chén hūn zhe cháo zhāng guì rén nán mán míng yǎn zhǐ yǒu qīng shān kān zuò bàn chù shì xīn liáng bìng láo gèng fāng