见诸人唱和酴醾诗辄次韵戏咏

宋代 黄庭坚
梅残红药迟,此物共春归。 名字因壶酒,风流付枕帏。 坠钿香径草,飘雪净垣衣。 玉气晴虹发,沈材锯屑霏。 直知多不厌,何忍摘令稀。 常恨金沙学,颦时正可挥。
méi cán hóng yào chí   gòng chūn guī
míng zi yīn jiǔ   fēng liú zhěn wéi
zhuì diàn xiāng jìng cǎo   piāo xuě jìng yuán
qíng hóng   shěn cái xiè fēi
zhí zhī duō yàn   rěn zhāi lìng
cháng hèn jīn shā xué   pín shí zhèng huī