柬直方居士 其四

元代 胡奎
鹤背东来不待招,云裳霞佩思飘飘。语言已觉无烟火,襟度还能振泬寥。 近海玉楼天不远,当阶珠树雪初销。此中别有箕山趣,莫为风声即弃瓢。
bèi dōng lái dài zhāo   yún cháng xiá pèi piāo piāo yán jué yān huǒ   jīn hái néng zhèn jué liáo
jìn hǎi lóu tiān yuǎn   dāng jiē zhū shù xuě chū xiāo zhōng bié yǒu shān   wèi fēng shēng piáo