简虞子建

宋代 张镃
虞君借屋王城里,闭门端从穷经史。 游谒俱非射利徒,名公往往为如已。 年来清贫渐到骨,造命由天常自委。 属客虽悭北海樽,出街尚矜东郭履。 我交英彦固不少,易足足知君诚鲜矣。 连朝雪片大似掌,平地未尽俄复止。 今晨晹光炙瓦垄,旋滴虚檐声不忆。 竹间鸟雀快飞鸣,庭下儿童争跳喜。 叩关过我未及款,首问雪诗曾有几。 自云危楼开破牖,尽见山屏群玉倚。 远从台馆听笙箫,更煮鲑鱼倾浊醴。 呼儿诵我湖上句,聊当清歌摇醉耳。 初闻不觉忽自哂,过奖翻令增愧耻。 屡称非伪弗许辩,更爱无心真绝比。 纷纷驰谷跨深坑,敬禄贪荣颡流泚。 辛勤纵得席暂暖,争坐成群又催起。 岂若高蹈身不与,裹布羹蔬藉温美。 乘閒书纸本非诗,切勿多传召嗤鄙。
jūn jiè wáng chéng   mén duān cóng qióng jīng shǐ  
yóu fēi shè   míng gōng wǎng wǎng wèi  
nián lái qīng pín jiàn dào   zào mìng yóu tiān cháng wěi  
zhǔ suī qiān běi hǎi zūn   chū jiē shàng jīn dōng guō  
jiāo yīng yàn shǎo   zhī jūn chéng xiān  
lián zhāo xuě piàn shì zhǎng   píng wèi jǐn é zhǐ  
jīn chén guāng zhì lǒng   xuán yán shēng  
zhú jiān niǎo què kuài fēi míng   tíng xià ér tóng zhēng tiào  
kòu guān guò wèi kuǎn   shǒu wèn xuě shī céng yǒu  
yún wēi lóu kāi yǒu   jǐn jiàn shān píng qún  
yuǎn cóng tái guǎn tīng shēng xiāo   gèng zhǔ guī qīng zhuó  
ér sòng shàng   liáo dāng qīng yáo zuì ěr  
chū wén jué shěn   guò jiǎng fān lìng zēng kuì chǐ  
chēng fēi wěi biàn   gèng ài xīn zhēn jué  
fēn fēn chí kuà shēn kēng   jìng tān róng sǎng liú  
xīn qín zòng de zàn nuǎn   zhēng zuò chéng qún yòu cuī  
ruò gāo dǎo shēn   guǒ gēng shū wēn měi  
chéng xián shū zhǐ běn fēi shī   qiē duō chuán zhào chī