检阅故人姜筼筜遗稿泫然有作

明代 宋琬
宿草萋萋几度春,招魂不返大江滨。安知嗣祖非为福,况有要离可作邻。 良友心期为楚些,孤儿风貌是吴人。西风似剪吹残烛,三复遗文泪满巾。
宿 cǎo chūn   zhāo hún fǎn jiāng bīn ān zhī fēi wéi   kuàng yǒu yào zuò lín
liáng yǒu xīn wèi chǔ xiē   ér fēng mào shì rén 西 fēng shì jiǎn chuī cán zhú   sān wén lèi mǎn jīn