饯友之绥安诗

南北朝 顾野王
谷风扬暖律,扶旭开馀霭。兰芽被平皋,冰澌泮微濑。 悟彼芳岁新,惬此赏心会。丝竹邯郸倡,朋游邺中盖。 贡橘伟含滋,仙鲻妙飞鲙。崚嶒眺广岳,浩溔穷溟海。 众宾悦礼遇,远俗怀仙爱。操输本非工,无讥比曹郐。
fēng yáng nuǎn   kāi ǎi lán bèi píng gāo bīng   pàn wēi lài    
fāng suì xīn   qiè shǎng xīn huì zhú hán dān chàng péng   yóu zhōng gài    
gòng wěi hán   xiān miào fēi kuài líng céng tiào guǎng yuè 广 hào   yǎo qióng míng hǎi    
zhòng bīn yuè   yuǎn huái 怀 xiān ài cāo shū běn fēi gōng   cáo kuài