建业怀古

唐代 吴筠
炎精既失御,宇内为三分。吴王霸荆越,建都长江滨。 爰资股肱力,以静淮海民。魏后欲济师,临流遽旋军。 岂惟限天堑,所忌在有人。惜哉归命侯,淫虐败前勋。 衔璧入洛阳,委躬为晋臣。无何覆宗社,为尔含悲辛。 俄及永嘉末,中原塞胡尘。五马浮渡江,一龙跃天津。 此时成大业,实赖贤缙绅。辟土虽未远,规模亦振振。 谢公佐王室,仗节扫伪秦。谁为吴兵孱,用之在有伦。 荏苒宋齐末,斯须变梁陈。绵历已六代,兴亡互纷纶。 在德不在险,成败良有因。高堞复于隍,广殿摧于榛。 王风久泯灭,胜气犹氤氲。皇家一区域,玄化通无垠。 常言宇宙泰,忽遘云雷屯。极目梁宋郊,茫茫晦妖氛。 安得倚天剑,斩兹横海鳞。徘徊江山暮,感激为谁申。
yán jīng shī   nèi wèi sān fēn wáng jīng yuè   jiàn cháng jiāng bīn
yuán gōng   jìng huái hǎi mín wèi hòu shī   lín liú xuán jūn
wéi xiàn tiān qiàn   suǒ zài yǒu rén zāi guī mìng hóu   yín nüè bài qián xūn
xián luò yáng   wěi gōng wèi jìn chén zōng shè   wéi ěr hán bēi xīn
é yǒng jiā   zhōng yuán sāi chén jiāng   lóng yuè tiān jīn
shí chéng   shí lài xián jìn shēn suī wèi yuǎn   guī zhèn zhèn
xiè gōng zuǒ wáng shì   zhàng jié sǎo wěi qín shuí wèi bīng càn   yòng zhī zài yǒu lún
rěn rǎn sòng   biàn liáng chén mián liù dài   xīng wáng fēn lún
zài zài xiǎn   chéng bài liáng yǒu yīn gāo dié huáng   guǎng 广 diàn 殿 cuī zhēn
wáng fēng jiǔ mǐn miè   shèng yóu yīn yūn huáng jiā   xuán huà tōng yín
cháng yán zhòu tài   gòu yún léi tún liáng sòng jiāo   máng máng huì yāo fēn
ān tiān jiàn   zhǎn héng hǎi lín pái huái jiāng shān   gǎn wèi shuí shēn