简延平李公足择善

宋代 王迈
昔人重相思,千里且命驾。我家去游洋,相望才四舍。 偃息岂不思,吉服讵可借。惟凭一雁翔,敢望双凫下。 日者闻琴堂,墨绶将解卸。东阁领群英,胜游当首夏。 惠然访九仙,云物争迎迓。拂石纳晚凉,秉烛娱清夜。 吉碑共摩挲,吉梦相矜诧。物色故老言,赤鲤何年化。 题诗富锦囊,仙境为增价。是地近吾庐,过从何未暇。 初传尚半疑,后信良多讶。世态如浮云,炎凉更代谢。 高谊定不然,寄声来慰藉。
rén zhòng xiāng   qiān qiě mìng jià jiā yóu yáng xiāng   wàng cái shě    
yǎn   jiè wéi píng yàn xiáng gǎn   wàng shuāng xià    
zhě wén qín táng   shòu jiāng jiě xiè dōng lǐng qún yīng shèng   yóu dāng shǒu xià    
huì rán fǎng 访 jiǔ xiān   yún zhēng yíng shí wǎn liáng bǐng   zhú qīng    
bēi gòng   mèng xiāng jīn chà lǎo yán chì   nián huà    
shī jǐn náng   xiān jìng wèi zēng jià shì jìn guò   cóng wèi xiá    
chū chuán shàng bàn   hòu xìn liáng duō shì tài yún yán   liáng gēng dài xiè    
gāo dìng rán   shēng lái wèi jiè