简杨庭秀
衮衮过白日,悠悠良自欺。
未成千古事,易满百年期。
黄卷闲多味,红尘老不宜。
相逢又轻别,此恨定谁知?
gǔn
衮
gǔn
衮
guò
过
bái
白
rì
日
,
yōu
悠
yōu
悠
liáng
良
zì
自
qī
欺
。
。
wèi
未
chéng
成
qiān
千
gǔ
古
shì
事
,
yì
易
mǎn
满
bǎi
百
nián
年
qī
期
。
。
huáng
黄
juǎn
卷
xián
闲
duō
多
wèi
味
,
hóng
红
chén
尘
lǎo
老
bù
不
yí
宜
。
。
xiāng
相
féng
逢
yòu
又
qīng
轻
bié
别
,
cǐ
此
hèn
恨
dìng
定
shéi
谁
zhī
知
?