简彦达

宋代 胡寅
别来鱼雁半浮湛,一日掀杯酒便深。 照水颜容皆俗老,荫门槐竹尽成阴。 驱山塞海成何事,饭糗羹藜只此心。 但原岁丰人共乐,扶筇有兴即相寻。
bié lái yàn bàn zhàn   xiān bēi jiǔ biàn 便 shēn
zhào shuǐ yán róng jiē lǎo   yīn mén huái zhú jǐn chéng yīn
shān sāi hǎi chéng shì   fàn qiǔ gēng zhī xīn
dàn yuán suì fēng rén gòng   qióng yǒu xīng xiāng xún