建炎丞相成国吕忠穆公退老堂诗

宋代 李邴
晋公伐叛致太平,归来绿野勤经营。 沈沦不复经济意,晚节更为人所评。 文饶佐武取河朔,平泉草木罗清英。 功成未尝一寓目,镵石作记空传名。 何如堂堂渭川老,崛起自与天扶倾。 岁在作噩骇机发,忠臣愤叱思殒生。 氛埃不为紫霄蔽,日月却向黄道行。 壮年铁衣勤汗马,白首金鼎调和羹。 张皇国威起穨压,约敕吏蠹归章程。 羌戎破胆思寻盟,盗贼脱甲来输诚。 辕门诸将指呼耳,公有胸中十万兵。 锐然请老樊小圃,爨席却与渔樵争。 烟霞放目傲轩冕,水石步屧遗机衡。 虽然四海望不置,搴旒下瞩熙皇明。 宣王于今事北伐,周公不日歌东征。 迎还两宫天地庆,埽洒六合风尘清。 是时公归乃可耳,岂得遽适羲皇情。 祝公寿考如卫武,百岁箴儆谋群卿。 祝公功名如郭令,身与庙社同安荣。 忠诚向来金石贯,勋烈遂将天壤并。 他年升堂奉杖屦,愿留隙地诛柴荆。 但令公孙肯开合,不用野王来抚筝。
jìn gōng pàn zhì tài píng   guī lái 绿 qín jīng yíng
shěn lún jīng   wǎn jié gèng wéi rén suǒ píng
wén ráo zuǒ shuò   píng quán cǎo luó qīng yīng
gōng chéng wèi cháng   chán shí zuò kōng chuán míng
táng táng wèi chuān lǎo   jué tiān qīng
suì zài zuò è hài   zhōng chén fèn chì yǔn shēng
fēn āi wéi xiāo   yuè què xiàng huáng dào héng
zhuàng nián tiě qín hàn   bái shǒu jīn dǐng tiáo gēng
zhāng huáng guó wēi tuí   yuē chì guī zhāng chéng
qiāng róng dǎn xún méng   dào zéi tuō jiǎ lái shū chéng
yuán mén zhū jiāng zhǐ ěr   gōng yǒu xiōng zhōng shí wàn bīng
ruì rán qǐng lǎo fán xiǎo   cuàn què qiáo zhēng
yān xiá fàng ào xuān miǎn   shuǐ shí xiè héng
suī rán hǎi wàng zhì   qiān liú xià zhǔ huáng míng
xuān wáng jīn shì běi   zhōu gōng dōng zhēng
yíng hái liǎng gōng tiān qìng   sào liù fēng chén qīng
shì shí gōng guī nǎi ěr   de shì huáng qíng
zhù gōng shòu 寿 kǎo wèi   bǎi suì zhēn jǐng móu qún qīng
zhù gōng gōng míng guō lìng   shēn miào shè tóng ān róng
zhōng chéng xiàng lái jīn shí guàn   xūn liè suì jiāng tiān rǎng bìng
nián shēng táng fèng zhàng   yuàn liú zhū chái jīng
dàn lìng gōng sūn kěn kāi   yòng wáng lái zhēng