见雪

宋代 陈著
冯夷老手妙庄严,一色工夫一夜添。 统卷山河还太极,平抛珠玉到穷阎。 瘦吟相谂梅寒苦,渴饮何妨秫冻甜。 黄竹方哀籴方涌,幸犹三白是丰占。
féng lǎo shǒu miào zhuāng yán   gōng tiān  
tǒng juǎn shān hái tài   píng pāo zhū dào qióng yán  
shòu yín xiāng shěn méi hán   yǐn fáng shú dòng tián  
huáng zhú fāng āi fāng yǒng   xìng yóu sān bái shì fēng zhàn