见雪

宋代 冯时行
前日挥轻扇,今日御重衣。 重衣御则已,仍惊朝雪飞。 数峰起天末,练练生光辉。 有如老大臣,正色立玉墀。 风自山椒来,凛凛折我髭。 马上久驻目,感此良惨凄。 一昏复一晓,冉冉岁月移。 忆昨大观初,我始垂髫儿。 倏忽一弹指,面目生权奇。 今朝天上雪,宛作山中姿。 岂免三十年,侵我两鬓垂。 况此甲马动,忧端宿肝脾。 何当拨百忧,采采山中芝。 一洗稻梁气,摄身凌霏微。 春花与冬雪,俯视造化为。 去去宜努力,所幸今未衰。
qián huī qīng shàn   jīn zhòng
zhòng   réng jīng cháo xuě fēi
shù fēng tiān   liàn liàn shēng guāng huī
yǒu lǎo chén   zhèng chí
fēng shān jiāo lái   lǐn lǐn zhé
shàng jiǔ zhù   gǎn liáng cǎn
hūn xiǎo   rǎn rǎn suì yuè
zuó guān chū   shǐ chuí tiáo ér
shū tán zhǐ   miàn shēng quán
jīn zhāo tiān shàng xuě   wǎn zuò shān zhōng 姿
miǎn sān shí nián   qīn liǎng bìn chuí
kuàng jiǎ dòng   yōu duān 宿 gān
dāng bǎi yōu   cǎi cǎi shān zhōng zhī
dào liáng   shè shēn líng fēi wēi
chūn huā dōng xuě   shì zào huà wèi
  suǒ xìng jīn wèi shuāi