见星行赠武春卿

宋代 家铉翁
天星之荧荧兮,历几千万年光景常如新。 人心之存存兮,特宇宙一粟粒乃能与天星同其明。 天象此以为象兮,维实理之著见。 人心此以为心兮,乃妙用之流行。 微云去来等妄幻,本体湛虚绝纖尘。 是故善观心者感星而自悟,境与心会不知星之为我我之为星。 嗟尔甘石氏之为学,仰测璇象若尺之有寸寸之有分。 但能以常数而窥陈迹,不能外躔郭而探造化之所以神。 我欲与君陵太虚而步碧落,稽首再拜谒帝庭。 仰瞻天辰上曜之正色,次阅苍龙赤鸟兔龟形。 愿求天光洒我昏质,使我自心圜明莹彻, 会万象而涵太清。归来跳出阴阳五行外, 初筮再三闭口勿复论。
tiān xīng zhī yíng yíng   qiān wàn nián guāng jǐng cháng xīn  
rén xīn zhī cún cún   zhòu nǎi néng tiān xīng tóng míng  
tiān xiàng wéi xiàng   wéi shí zhī zhù jiàn  
rén xīn wéi xīn   nǎi miào yòng zhī liú xíng  
wēi yún lái děng wàng huàn   běn zhàn jué xiān chén  
shì shàn guān xīn zhě gǎn xīng ér   jìng xīn huì zhī xīng zhī wèi zhī wèi xīng  
jiē ěr gān shí shì zhī wéi xué   yǎng xuán xiàng ruò chǐ zhī yǒu cùn cùn zhī yǒu fèn  
dàn néng cháng shù ér kuī chén   néng wài chán guō ér tàn zào huà zhī suǒ shén  
jūn líng tài ér luò   shǒu zài bài tíng  
yǎng zhān tiān chén shàng yào zhī zhèng   yuè cāng lóng chì niǎo guī xíng  
yuàn qiú tiān guāng hūn zhì   shǐ 使 xīn huán míng yíng chè  
huì wàn xiàng ér hán tài qīng guī lái tiào chū yīn yáng xíng wài    
chū shì zài sān kǒu lùn