饯谢子兰分韵诗

元代 顾瑛
先生祖实康乐公,于今为庶称老翁。派流白鹤溪上住,乡里群豪趋下风。 叩门过我惊我侬,头戴笠子心忡忡。谈空说有丘壑志,抗尘走俗山泽容。 自言千里窜荆棘,此身飘泊如飞蓬。山妻未老发半秃,纫针主馈全妇功。 大儿学诗次学礼,小儿五尺儒门童。前年去年兵蔽野,单堠双堠人举烽。 孤舟如叶载雨雪,朝浮暮泛西复东。寒蝇穴窗死钻纸,泥龟曳尾生脱筒。 只今僦屋在美里,黍穗雨黑波摇空。米如买珠薪束桂,坏壁四立鸣哀蛩。 杜陵迁居忧国难,阮籍命驾嗟途穷。鹪鹩无枝何所寄,乌鹊三匝将奚从。 结心泗川得管子,为借一亩幽人宫。我为斯文雅识面,迟迟细语倾深衷。 我开船屋秋水中,绿波碧树红芙蓉。推窗面面远山入,引钩个个游鱼逢。 好事独许米老得,清赏当与岑参同。画张神笔骇疟鬼,书著芸香辟蠹虫。 槽头夜滴百斛酒,佳菊烂发花丛丛。蟹斫两螯白雪满,橘摘并蒂黄金重。 荐君之酒饯君别,莫辞大酌玻璃钟。君不见绕屋水流流入淞,五湖四海三江通。 君归只在泗川上,百里那消风一篷。君好去,莫匆匆,足衣足食可御冬。 回首虹光贯明月,新诗多附高飞鸿。
xiān sheng shí kāng gōng   jīn wèi shù chēng lǎo wēng pài liú bái shàng zhù   xiāng qún háo xià fēng
kòu mén guò jīng nóng   tóu dài xīn chōng chōng tán kōng shuō yǒu qiū zhì   kàng chén zǒu shān róng
yán qiān cuàn jīng   shēn piāo fēi péng shān wèi lǎo bàn   rèn zhēn zhǔ kuì quán gōng
ér xué shī xué   xiǎo ér chǐ mén tóng qián nián nián bīng   dān hòu shuāng hòu rén fēng
zhōu zài xuě   cháo fàn 西 dōng hán yíng xué chuāng zuān zhǐ   guī wěi shēng tuō tǒng
zhī jīn jiù zài měi   shǔ suì hēi yáo kōng mǎi zhū xīn shù guì   huài míng āi qióng
líng qiān yōu guó nàn   ruǎn mìng jià jiē qióng jiāo liáo zhī suǒ   què sān jiāng cóng
jié xīn chuān guǎn   wèi jiè yōu rén gōng wèi wén shí miàn   chí chí qīng shēn zhōng
kāi chuán qiū shuǐ zhōng   绿 shù hóng róng tuī chuāng miàn miàn yuǎn shān   yǐn gōu yóu féng
hǎo shì lǎo   qīng shǎng dāng cén shēn tóng huà zhāng shén hài nüè guǐ   shū zhù yún xiāng chóng
cáo tóu bǎi jiǔ   jiā làn huā cóng cóng xiè zhuó liǎng áo bái xuě mǎn   zhāi bìng huáng jīn zhòng
jiàn jūn zhī jiǔ jiàn jūn bié   zhuó zhōng jūn jiàn rào shuǐ liú liú sōng   hǎi sān jiāng tōng
jūn guī zhī zài chuān shàng   bǎi xiāo fēng péng jūn hǎo   cōng cōng   shí dōng
huí shǒu hóng guāng guàn míng yuè   xīn shī duō gāo fēi hóng 鸿