简萧东夫

宋代 虞俦
向来一瓣为南丰,纵使能诗也坐穷。 千里望中同夜月,五言城里带春风。 人言止酒今直止,君自中书岂不中。 莫道天工全愦愦,满头白发亦何公。
xiàng lái bàn wèi nán fēng   zòng shǐ 使 néng shī zuò qióng  
qiān wàng zhōng tóng yuè   yán chéng dài chūn fēng  
rén yán zhǐ jiǔ jīn zhí zhǐ   jūn zhōng shū zhōng  
dào tiān gōng quán kuì kuì   mǎn tóu bái gōng