简无咎学士

宋代 黄裳
北澶车马来何暮,芹茅池边失欢聚。有分共为文字游,却向西郊话今古。 人赖聪明多自伪,信厚期君中有主。职事无尘静相对,满榻诗书香数缕。 严扃如在柳阴中,绿幄朱帘细风度。紫犀銙破雪花浓,石鼎煎声绕窗户。 准拟七椀邀卢仝,清涤烦襟出新句。共笑先生最贫苦,误使帘前客相慕。 虚名薄利能几多,裹饭区区来复去。
běi chán chē lái   qín máo chí biān shī huān yǒu fèn gòng wéi wén yóu   què xiàng 西 jiāo huà jīn
rén lài cōng ming duō wěi   xìn hòu jūn zhōng yǒu zhǔ zhí shì chén jìng xiāng duì   mǎn shī shū xiāng shù
yán jiōng zài liǔ yīn zhōng   绿 zhū lián fēng kuǎ xuě huā nóng   shí dǐng jiān shēng rào chuāng hu
zhǔn wǎn yāo tóng   qīng fán jīn chū xīn gòng xiào xiān sheng zuì pín   shǐ 使 lián qián xiāng
míng néng duō   guǒ fàn lái