柬王禹卿病中

清代 姚鼐
群舒山色如连云,万里江涛蹙山动。我昔结屋山中居,歊雾蒸云日澒洞。 青蓑短棹放中流,山壑贞观信天纵。与君初未奉馀欢,各对烟波一江共。 而今俱作长安人,林麓朝辞暮羁鞚。论交尘土一茫然,回首前游渺清梦。 生平素无谐俗韵,转喉枨触嫌讥讽。虽非雏鼠隔云泥,忍为蛮触竞庸众。 君才磊砢出千寻,匠石如逢任梁栋。雕镌缘饰会成名,枉耽清吟如鸟哢。 只今病卧况兼旬,朝夕盐齑愁屡空。妻子牛衣色尚欣,邑人狗监文谁诵。 燕山云物万里清,落叶秋声一庭送。高盖谁过敝席门,酒徒为具新刍瓮。 爱君力疾剧清狂,尚有瑰词成酒中。跌宕宁非轶世才,激昂颇负穷途恸。 从来烈士志济时,一割铅刀贵为用。不然脱屣去人閒,肯伏光范称乡贡。 君怀奇兴逸如鸿,我逢有道惭非凤。依违见事信为迟,责备时贤母乃重。 何当去此脱吾累,却因疾愈思当痛。山光水态终不殊,俗状尘容还自恐。 但须鹿门携妻子,休俟临邛致骑从。清睴万里两幽人,回望尘埃真一閧。
qún shū shān lián yún   wàn jiāng tāo shān dòng jié shān zhōng xiāo   zhēng yún hòng dòng    
qīng suō duǎn zhào fàng zhōng liú   shān zhēn guàn xìn tiān zòng jūn chū wèi fèng huān   duì yān jiāng gòng    
ér jīn zuò cháng ān rén   lín cháo kòng lùn jiāo chén máng rán huí   shǒu qián yóu miǎo qīng mèng    
shēng píng xié yùn   zhuǎn hóu chéng chù xián fěng suī fēi chú shǔ yún rěn   wèi mán chù jìng yōng zhòng    
jūn cái lěi luǒ chū qiān xún   jiàng shí féng rèn liáng dòng diāo juān yuán shì huì chéng míng wǎng   dān qīng yín niǎo lòng    
zhī jīn bìng kuàng jiān xún   zhāo yán chóu kōng niú shàng xīn   rén gǒu jiān wén shuí sòng    
yān shān yún wàn qīng   luò qiū shēng tíng sòng gāo gài shuí guò mén jiǔ   wèi xīn chú wèng    
ài jūn qīng kuáng   shàng yǒu guī chéng jiǔ zhōng diē dàng níng fēi shì cái   áng qióng tòng    
cóng lái liè shì zhì shí   qiān dāo guì wèi yòng rán tuō rén xián kěn   guāng fàn chēng xiāng gòng    
jūn huái 怀 xīng hóng 鸿   féng yǒu dào cán fēi fèng wéi jiàn shì xìn wèi chí   bèi shí xián nǎi zhòng    
dāng tuō lèi   què yīn dāng tòng shān guāng shuǐ tài zhōng shū   zhuàng chén róng hái kǒng    
dàn 鹿 mén xié   xiū lín qióng zhì cóng qīng gùn wàn liǎng yōu rén huí   wàng chén āi zhēn hòng